Quảng cáo

Trong mọi việc, bước khởi đầu luôn là bước khó khăn hơn cả, nó mang tính quyết định, và cũng là bước đi cần nhiều năng lượng nhất để tạo đà cho cả một quãng đường còn lại. Bước đầu này còn quan trọng vì bạn phải bước đi với lòng tin vào đích hướng đến của mình. Martin Luther King từng nói: “Hãy bước lên nấc thang đầu tiên với lòng tin cậy, rồi những nấc thang tiếp theo sẽ hiện ra”.

Nếu bước đầu tiên của bạn sai dù chỉ một ly, nó sẽ dẫn bạn đến một nơi không nằm trong đích bạn nhắm tới; có khi nó đặt dấu chấm hết cho cuộc hành trình nếu bạn không qua nổi bước này; hay cũng có thể là mở đầu cho hàng loạt những gian nan vì ngay từ đầu bạn đã đi một bước không đúng… “Vạn sự khởi đầu nan” là vậy!
Continue reading 4 BƯỚC ĐỂ VẠN SỰ KHÔNG KHỞI ĐẦU NAN

Tags:

Nhà lãnh đạo như thế nào thì cấp dưới sẽ như vậy. Liệu có đúng? Tôi cho rằng, giám đốc là tấm gương, lãnh đạo là người thầy, thầy làm trò sẽ theo, cũng như cha mẹ vậy.

Tôi đã trăn trở khá nhiều khi quyết định viết bài này. Viết hay không và viết như thế nào. Tôi muốn chúng ta cùng suy nghĩ, cùng ngẫm về vai trò của người lãnh đạo. Bởi tôi luôn nghĩ – lãnh đạo là làm gương.

Ông Nguyễn Mạnh Hùng. Ảnh: Phụng Hà


Continue reading Lãnh đạo có trộm cắp?

Nhiều hỏng hóc được phát hiện nhưng không được ghi lại trong hồ sơ bảo dưỡng; phi công xóa hoặc xác nhận “ghi nhầm” hỏng hóc; nhân viên kỹ thuật cố tình che giấu sự cố; tại các sân bay không có thợ máy kỹ thuật đủ thẩm quyền sửa chữa..

Kết quả thanh tra do Cục Hàng không VN công bố chiều nay cho thấy, thời gian qua Hãng hàng không giá rẻ Jetstar Pacific đã không thực hiện đầy đủ các khuyến cáo của cơ quan chức năng. Nhiều lỗi, vi phạm do cố tình che giấu của hãng nên việc giám sát theo chương trình thanh tra chuyên ngành đã không phát hiện được.

Công tác an toàn đối với Jetstar Pacific Airlines còn để lọt những vi phạm mang tính hệ thống.


Continue reading Công bố hàng loạt sai phạm tại Jetstar Pacific

Tags:
Lòng đã chết. Tình đã chết. Với chồng, tôi là cái xác không hồn mà bây giờ mỗi khi quan hệ tôi đều nhắm mắt lại mong mọi thứ qua nhanh. Rồi tôi chợt nghĩ “tại sao đàn ông được phép chán cơm thèm phở mà phụ nữ thì không?”. (Dạ Thảo)
Tôi, một phụ nữ, cũng đang chán cơm” thèm phở! Cơm của tôi hằng ngày tan làm là đi nhậu. Về đến nhà chẳng bao giờ biết trông con hay đỡ đần cho vợ. Tôi cũng đã nhiều lần nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng bất thành. Có đêm con khóc, nhờ chồng trông để đi pha sữa thì anh ta nạt nộ ầm ĩ. Đến lúc bệnh nặng vẫn phải lết đi nấu cháo cho con, khuya sốt hầm hập vẫn phải đi pha sữa cho con thì tôi cảm thấy đời mình quá chán nản.
Tôi cũng ngày đi làm 8 tiếng, anh ta cũng 8 tiếng. Nhưng chiều là tôi phải lật đật về đón con, rồi nấu nướng, lo cho con… Trong khi sau 8 tiếng anh ta ra quán nhậu bù khú với bạn bè, đêm về say nằm vật ra ngủ. Sau khi ngủ no nê 2-3 giờ sáng chợt thức giấc bật tivi lên xem. Tôi nói nhỏ nhỏ cho tôi và con ngủ thì thế nào cũng có chuyện.
Sáng sớm hôm sau, cơm của tôi luôn được ngủ nướng, còn tôi thì lật đật dậy từ tinh sương để đi chợ, dọn dẹp và phơi phóng. Đến giờ lật đật đưa con đi học, hôm nào cũng phóng đến công ty như bay mới mong kịp giờ. Còn cơm của tôi thì thong thả dậy tắm rửa, sức nước hoa. Nhẩn nha đi làm. Nếu hôm nào tôi gọi dậy sớm dắt xe ra hay phụ giúp tôi điều gì là y như rằng có chuyện.
Thu nhập của chúng tôi ngang nhau, nhưng tiền tôi thì lo cho gia đình, tiền anh ta thì lo cho “khách hàng” (anh ta hay dùng từ này mỗi khi về trễ, nhưng tôi biết công việc anh ta không bao giờ có đến 6 khách gặp trong một tuần) và lo cho mẹ cùng họ hàng ở quê. Nếu có kiếm được đồng nào hơn tôi là về nạt nộ lên mặt…
Thấy tôi quá vất vả, mọi người khuyên tôi nên tìm người giúp việc. Từ ngày có ôsin, tôi có thời gian chăm sóc cho mình hơn, ai cũng nói đẹp hẳn và trẻ ra. Nhưng, trẻ mấy thì đàn bà 2 con cũng không bằng các em ở quán nhậu, karaoke và nhà hàng đèn mờ. Cũng từ ngày có người giúp việc, cơm của tôi càng về khuya hơn với lý do 3 mẹ con đã có người ở chung đỡ buồn!?
Rồi tình cờ tôi biết được cơm của tôi đăng ăn phở trong khách sạn. Choáng váng và uất ức là những từ tôi có thể diễn đạt lại. Tôi ly hôn. Cơm của tôi năn nỉ, lý luận rằng đàn ông Việt Nam ai cũng thế (y như lý luận của các ông trên diễn đàn này). Và rằng phụ nữ nên chấp nhận và bỏ qua. Dĩ nhiên là lần đó tôi tha thứ, vì tôi, vì con và vì tôi là phụ nữ Việt Nam (hoan hô phụ nữ Việt Nam các bạn nhỉ).
Đau đớn, khó khăn khi hàng ngày tôi vẫn nhớ đến cảnh anh ta ôm ấp người khác không phải là tôi. Nhẫn nhịn chịu đựng, tự hoàn thiện mình hơn là các việc tôi đã cố gắng làm với mong muốn có một gia đình hạnh phúc. Nhưng, một lần nữa tôi biết chồng tôi lại “ăn phở” (làm sao chắc được có bao nhiêu lần tôi không biết?). “Phở” lần này là gái điếm. Tôi thật sự sợ hãi và ghê tởm.
Chồng lại năn nỉ, kêu gọi người phụ nữ Việt Nam trong tôi biết nhắm mắt và bỏ qua! Sau nhiều lần dứt khoát không xong, cơm của tôi tối tối vẫn về nhà như không có gì xảy ra. Nhưng cơm của tôi không biết rằng lòng tôi đã chết và người phụ nữ Việt Nam trong tôi không thể bao dung mãi được.
Lòng đã chết. Tình đã chết. Với chồng, tôi là cái xác không hồn mà bây giờ mỗi khi quan hệ tôi đều nhắm mắt lại mong mọi thứ qua nhanh. Rồi tôi chợt nghĩ “tại sao đàn ông được phép chán cơm thèm phở mà phụ nữ thì không?”. Và tôi bắt đầu thèm phở. Phở của tôi là những người đàn ông tôi tiếp xúc, họ luôn biết chăm lo cho gia đình, cho vợ con. Cũng có người hiếm nhậu nhẹt. Có người đồng nghiệp thân thiết mà tôi biết mấy chục năm qua gia đình anh ta đôi khi xào xáo nhưng anh ta chưa một lần bỏ cơm tìm phở.
Tôi thật sự ngưỡng mộ những người đàn ông đấy và ước ao một trong số đó là của mình. Họ chính là niềm an ủi rằng đàn ông Việt không tệ bạc như nhiều phụ nữ vẫn nghĩ. Họ cũng cho tôi niềm tin rằng vẫn còn đó những người coi gia đình là quan trọng hơn bản thân họ. Bởi nếu vì những gì không bằng lòng trong gia đình mà đi “ăn phở” thì đạo đức thế gian này đã bị đánh mất hết rồi.
Hàng ngày, tôi vẫn mơ mộng với hình bóng “phở” của tôi. Nhất định đến một lúc nào đó tôi sẽ “ăn phở”, không phải vì trả thù mà vì tôi, vì món cơm của tôi thật tệ!
Đọc và suy ngẫm

Lòng đã chết. Tình đã chết. Với chồng, tôi là cái xác không hồn mà bây giờ mỗi khi quan hệ tôi đều nhắm mắt lại mong mọi thứ qua nhanh. Rồi tôi chợt nghĩ “tại sao đàn ông được phép chán cơm thèm phở mà phụ nữ thì không?”. (Dạ Thảo)
Continue reading Tôi, một phụ nữ, cũng đang chán cơm” thèm phở!

TT – “Nói đến lương là đề cập việc đánh giá một con người, vì vậy trả lương, thưởng như thế nào là việc hết sức quan trọng và đôi khi quyết định đến thành công hay thất bại của một doanh nghiệp” – ông Fujii Takao, giám đốc Trung tâm Hợp tác nguồn nhân lực Việt – Nhật, nhấn mạnh như vậy khi trao đổi với Tuổi Trẻ về câu chuyện lương, thưởng.
Continue reading “Sợ nhất là trả lương cào bằng”